Trước thềm Đại hội 14, tương lai chính trị của Chủ tịch nước Lương Cường đang là tâm điểm chú ý. Quyết định ông ‚đi hay ở‘ không chỉ dừng lại ở vấn đề tuổi tác, mà còn là bài toán chiến lược về sự ổn định và cân bằng quyền lực trong giai đoạn chuyển giao đầy nhạy cảm.
Trong bối cảnh an ninh được thắt chặt ở mức cao nhất trước thềm Đại hội Đảng lần thứ 14, bầu không khí chính trị tại Việt Nam đang có những chỉ dấu cho thấy sự bất mãn ngày càng gia tăng trong dư luận xã hội.
Giới quan sát quốc tế ghi nhận một luồng ý kiến mạnh mẽ, thậm chí gay gắt trên mạng xã hội, cho rằng Tổng Bí thư Tô Lâm đang đối diện với mức độ tín nhiệm thấp kỷ lục, thậm chí còn bị mô tả là Tổng Bí thư bị ghét nhất trong lịch sử Đảng CSVN.
Đỉnh điểm của sự trấn áp của chính quyền Thanh Hóa vào những ngày cận kề Đại hội, khi các cơ quan chức năng đã khởi tố và bắt giam ông Lê Minh Vũ, 58 tuổi, ở thị xã Nghi Sơn, khi ông này công khai đăng tải đơn thư gửi đích danh Chủ tịch nước Lương Cường.
Nội dung lá đơn của ông Vũ đã chạm vào vùng “nhạy cảm nhất” hiện nay là vấn đề nhân sự cấp cao trước Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ 14.
Theo đó, ông Vũ đã táo bạo đề nghị Chủ tịch nước Lương Cường, người nắm giữ vị trí cao nhất của phe Quân đội, ra tay xử lý và loại bỏ Tổng Bí thư Tô Lâm cùng hai nhân vật thân tín trong Bộ Hưng Yên là các ông Nguyễn Duy Ngọc và Bộ trưởng Công an Lương Tam Quang.
Hành động này dù bị quy kết là vi phạm pháp luật, nhưng theo giới quan sát quốc tế, nó phản ánh một thực tế chính trị trần trụi. Đó là, người dân ở Việt nam đã nhìn thấy sự rạn nứt quyền lực giữa phe Quân đội và ông Lương Cường với phe Công an của ông Tô Lâm.
Việc người dân đặt niềm tin và mong muốn ông Lương Cường “trừng trị” Tổng Bí thư là một hiện tượng hiếm thấy, nó cho thấy uy tín của phe Công an đang bị xói mòn nghiêm trọng trong mắt đại đa số công chúng.
Sự kiện này đặt ra câu hỏi lớn cho các Đại biểu tham dự Đại hội 14: Liệu một bộ máy “công an trị” có thể mang lại sự ổn định và phát triển bền vững cho đất nước hay không?
Hồng Lĩnh – Thoibao.de










