Cố Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu từng nói: “Đừng nghe những gì cộng sản nói, hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm.” Nhìn lại nhiều thập kỷ, câu nói ấy vẫn được nhắc lại như một cách soi chiếu vào những lời hứa lớn lao nhưng liên tục dang dở của ĐCSVN.
Từ thời Lê Duẩn với tham vọng “10 năm nữa vượt Nhật Bản”, đến thời Nông Đức Mạnh với mục tiêu đưa Việt Nam thành nước công nghiệp vào năm 2020, rồi nay là lời hứa đến năm 2045 sẽ thành quốc gia “hùng cường, thịnh vượng”, các khẩu hiệu luôn rất hoành tráng, nhưng kết quả thực tế lại khác xa. Sau 1975 là thời kỳ khủng hoảng, thiếu thốn, lạm phát và làn sóng vượt biên. Mục tiêu công nghiệp hóa 2020 cũng đã được chính nhà nước thừa nhận là không đạt. Còn “2045” lại giống một lần dời hẹn khác cho một tương lai xa đến mức những người đưa ra lời hứa có thể không còn để chịu trách nhiệm.
Theo góc nhìn phê phán này, những “bánh vẽ” ấy nhằm duy trì tính chính danh cho độc quyền cai trị, buộc người dân tiếp tục hy sinh hiện tại để chờ một tương lai chưa bao giờ đến. Trong khi đó, thực tế vẫn là lao động xuất khẩu, bất bình đẳng đất đai, và giới có quyền lực lại tìm cách đưa tài sản, con cái ra nước ngoài. Một đất nước không thể lớn mạnh bằng lời hứa suông, mà phải bằng minh bạch, tự do và quyền kiểm soát quyền lực của người dân.










