Hình ảnh lực lượng chức năng nép mình trong những góc khuất, „rình rập“ thay vì điều tiết, không đơn thuần là một biện pháp nghiệp vụ. Theo các giả thuyết về quản trị dựa trên sự sợ hãi, đây chính là chiến thuật „thao túng tâm lý“ biến người dân thành những con mồi tiềm năng. Khi bóng dáng người thực thi pháp luật không xuất hiện đường hoàng để hướng dẫn mà chỉ đợi để „chốt hạ“, mục tiêu an toàn giao thông đã bị thay thế bằng chỉ tiêu doanh thu.
Việc duy trì cảm giác bị theo dõi từ bóng tối giúp tối đa hóa số lượng biên bản, phục vụ cho những con số „phát lộc“ hàng chục tỷ đồng mỗi ngày. Khi người dân nơm nớp lo bị bắt lỗi hơn là tự giác chấp hành, niềm tin vào sự công bằng bị bào mòn tận gốc rễ. Sự hiện diện mờ ám này tạo ra một „vùng xám“ quyền lực, nơi ranh giới giữa bảo vệ an toàn và „đón lõng“ trục lợi trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Luật pháp chỉ thực sự nghiêm minh khi nó được thực thi một cách công khai và minh bạch. Một hệ thống chỉ rình rập để xử phạt thay vì giáo dục sẽ mãi mãi chỉ tạo ra sự phục tùng trong sợ hãi, chứ không phải sự tự giác từ lòng tin.










