Việc hàng loạt quy định ngặt nghèo về khí thải, tịch thu xe cũ và ngăn cấm xe nội đô bùng phát đồng bộ vào đầu năm 2026 không phải là nỗ lực bảo vệ môi trường, đây là một chiến dịch „trấn lột quy mô lớn“ được đạo diễn bởi liên minh quyền lực Ba Đình và Bắc Kinh.
Mục tiêu cốt lõi: Quét sạch phương tiện cũ để dọn đường cho làn sóng „xe điện rác“ từ Trung Quốc đang dư thừa trầm trọng.
Sau các cuộc gặp gỡ mật thiết giữa „Anh Rừng“ và các đối tác phương Bắc, một thỏa ước ngầm đã được ký kết. Trung Quốc cần một bãi đáp cho hàng triệu chiếc xe điện tồn kho, công nghệ lỗi thời; và Việt Nam chính là thị trường tiêu thụ cưỡng bức lý tưởng.
Để thực hiện điều này, hệ thống an ninh trị đã sử dụng chiêu bài „văn minh đô thị“ để tước đoạt phương tiện mưu sinh của hàng triệu người nghèo. Mỗi chiếc xe máy, ô tô cũ bị tịch thu thực chất là một đơn hàng bị cưỡng ép chuyển sang các tập đoàn xe điện „sân sau“ đang nắm giữ độc quyền hạ tầng trạm sạc.
Đây là một cuộc tấn công trực diện vào quyền sống. Khi tước đi chiếc xe, họ tước đi đôi chân, cần câu cơm của dân nghèo, buộc người dân phải lún sâu vào nợ nần để sở hữu những phương tiện điện tử có tuổi thọ ngắn và pin độc hại. Đây không còn là quản lý nhà nước, mà là hành vi „thông đồng chiếm đoạt tài sản“. „Kỷ nguyên xanh“ thực chất chỉ là cái bẫy để biến người dân thành con nợ vĩnh viễn của các tập đoàn tư bản đỏ, đồng thời thắt chặt sự kiểm soát di chuyển thông qua hệ thống định vị GPS mặc định trên mọi phương tiện mới.










