Bài học từ bà Nguyễn Thị Năm: Sự phản bội đối với những người hiến dâng vàng cho chế độ.

Lịch sử đôi khi không lặp lại như một bài học, mà như một sự trêu ngươi tàn nhẫn. Việc chính phủ tung ra những tờ Chứng chỉ vàng bóng bẩy để đổi lấy những thỏi vàng ròng trong dân gian bỗng chốc đánh thức bóng ma của quá khứ. Người ta không thể không nhớ về bà Nguyễn Thị Năm, người đàn bà đã dốc cạn gia sản, hiến dâng hàng trăm lạng vàng để nuôi nấng những vị „khai quốc công thần“. Kết cục cho lòng yêu nước thuần khiết ấy là gì? Là phát súng oan khiên trong Cải cách ruộng đất, là sự phản bội kinh điển mà máu và vàng đã hòa quyện thành một vết nhơ không thể gột rửa.

Giờ đây, khi ngân khố cần „máu“ để vận hành, người ta lại dùng những tờ giấy lộn có in chữ „vàng“ để ve vãn lòng dân. Đây không phải là huy động nguồn lực, đây là một canh bạc tâm lý mà ở đó, người dân cầm giấy, còn quyền lực giữ kim loại quý. Liệu có ai dám chắc rằng khi những tờ giấy này đến hạn, chúng sẽ không biến thành „tem phiếu“ của thời đại mới? 

Sự châm biếm nằm ở chỗ: Kẻ cầm quyền luôn giỏi hứa hẹn khi túi rỗng, nhưng lại cực kỳ mau quên khi đã no nê quyền lực. Việc đổi vàng lấy giấy hôm nay chính là phép thử nghiệt ngã cho bộ nhớ của một dân tộc: Chúng ta sẽ tin vào những lời đường mật hay sẽ nhìn vào tấm gương của những người đã từng tin để rồi bị bức tử? Đừng để vàng thật biến thành lệ thật dưới những mỹ từ „vì nước vì dân“!

https://www.facebook.com/share/p/1GjomXX2AX/