Một giờ đồng hồ – khoảng thời gian vừa đủ cho một bộ phim ngắn, nhưng tại Gia Bình, nó lại là thời hạn để xóa sổ một mái nhà. Lệnh cưỡng chế thần tốc ép người dân di dời toàn bộ tài sản trong vỏn vẹn 60 phút không đơn thuần là sự nôn nóng về tiến độ. Đó là một đòn „tâm lý chiến“ được tính toán cực kỳ lạnh lùng nhằm gây hoảng loạn, làm tê liệt mọi khả năng liên kết hay phản kháng của những người dân thấp cổ bé họng.
Thật bi hài khi các dự án dân sinh lại bắt đầu bằng việc đẩy người dân vào thế không lối thoát. Trong khi khu tái định cư vẫn là một bãi hoang sơ sài, những chiếc xe ủi đã chực chờ san phẳng ký ức của bao thế hệ. Bản chất của „kịch bản 60 phút“ này chính là dồn ép đại cục, buộc người dân phải gật đầu chấp nhận những mức áp giá bồi thường rẻ mạt để đổi lấy sự yên ổn tạm thời.
Đằng sau cái mác „phát triển hạ tầng trọng điểm“ trị giá nghìn tỷ, rất có thể là một cuộc sang tay tài sản công khai, nơi đất đai của người lao động bị thâu tóm để dọn đường cho các dự án bất động sản của giới tài phiệt ẩn danh. Gia Bình không phải là cá biệt, nơi đây chính là một phòng thí nghiệm đắt giá, một mô hình mẫu đang được vận hành trơn tru để chuẩn bị áp dụng đồng loạt cho những chiến dịch cưỡng chế quy mô lớn hơn trong tương lai.
https://www.facebook.com/share/p/1Fp4xyAx9k/










