Ngày 3/2/2026, Thường trực Ban Bí thư Trần Cẩm Tú đã ký ban hành Quy định số 01-QĐ/TW, thiết lập một cơ chế mới về chế độ đảng phí cho hơn 5,5 triệu đảng viên của Đảng CSVN.
Theo giới quan sát và phản biện xã hội, đây là một quyết định mang nặng tính hình thức, nhằm che đậy sự phụ thuộc và lạm dụng tài chính của tổ chức Đảng vào ngân sách nhà nước.
Mức đóng góp đảng phí từ đảng viên ngay cả khi được thu triệt để, đầy đủ cũng không thể đủ để bù đắp cho bộ máy khổng lồ của một Đảng toàn trị, trải dài từ trung ương đến tận từng thôn xóm của nắm quyền.
Trong khi, với các hệ thống đa đảng trên thế giới, đảng phí và các nguồn thu vốn là nguồn lực sống còn đối với các tổ chức chính trị dưới sự giám sát chặt chẽ của luật pháp về công khai tài chính.
Ngược lại, tại Việt Nam, sự vắng bóng của cơ chế giám sát độc lập khiến ranh giới giữa đảng phí và ngân sách quốc gia – vốn là tiền thuế của dân trở nên mờ mịt.
Điều đó càng cho thấy, sự lồng ghép giữa tổ chức Đảng, bộ máy công quyền, và chi phí vận hành của bộ máy Đảng thực chất vẫn đang dựa vào sự bao cấp từ ngân sách và được sử dụng một cách vô tội vạ.
Sự lo ngại của dư luận ngày càng tăng cao trước thông tin về việc một số địa phương sẽ sử dụng ngân sách để tặng tiền cho đảng viên nhân dịp Tết Nguyên Đán theo tuổi Đảng.
Nhà báo Nguyễn Thiện, một cây bút phản biện nổi tiếng, đã thẳng thắn nhận định rằng nếu những khoản “quà tặng” này lấy từ ngân sách, thì đây là hành vi yếu kém về nhận thức chính trị, và vi phạm nguyên tắc sử dụng tiền thuế của dân.
Theo đó, việc nhầm lẫn giữa lợi ích của một tổ chức chính trị với lợi ích chung của toàn dân đã đào sâu hố ngăn cách với quần chúng, không chỉ gây bất công xã hội.
Công luận đòi hỏi Đảng CSVN cần có sự sòng phẳng: tiền của Đảng thì nuôi Đảng, còn tiền của dân phải dành cho những mục tiêu phát triển chung của đất nước.
Hồng Lĩnh – Thoibao.de










