Trong bối cảnh Biển Đông sục sôi, câu hỏi về vai trò của Quân đội không còn là vấn đề quân sự thuần túy mà đã trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý của giới quan sát về sự „tự trói tay“ để đổi lấy sự tồn vong của chế độ. Tại sao một lực lượng được đầu tư hàng tỷ đô la hiện đại hóa lại chỉ đứng nhìn những đảo nhân tạo mọc lên và ngư dân bị tấn công ngay trên sân nhà?

Theo giới quan sát cho rằng, đang tồn tại một „Thỏa ước im lặng“ giữa giới tinh hoa chính trị và phương Bắc. Trong kịch bản này, Quân đội không phải không muốn đánh, mà là bị „vô hiệu hóa“ từ thượng tầng. Việc duy trì một thái độ nhu nhược, núp bóng dưới những từ ngữ như „kiềm chế“ hay „ngoại giao cây tre“, thực chất là để bảo vệ các lợi ích kinh tế và sự bảo trợ chính trị từ Bắc Kinh. Nếu Quân đội nổ súng bảo vệ chủ quyền, nó sẽ phá vỡ thế cờ „vận mệnh chung“ mà các nhóm lợi ích đã dày công xây dựng để duy trì quyền lực tuyệt đối.
Sâu xa hơn, giới quan sát đặt nghi vấn về việc „phi chính trị hóa“ quân đội thực chất là cách để biến „thanh gươm và lá chắn“ thành công cụ bảo vệ ngai vàng thay vì bảo vệ lãnh thổ. Khi các tướng lĩnh mải mê với các dự án kinh tế sân sau, tinh thần chiến đấu bị xói mòn bởi những cam kết ngầm về việc „giữ nguyên trạng“.
Đã đến lúc phải nhìn thẳng vào sự thật: Nếu cứ chờ đợi cho đến khi đối phương hoàn tất các căn cứ quân sự khổng lồ, thì mọi hành động sau đó chỉ là tự sát. Việc để mặc cho tấc đất, tấc biển bị gặm nhấm từng ngày không phải là chiến thuật khôn ngoan, mà là một sự phản bội có hệ thống đối với hào khí cha ông. Quân đội sinh ra từ dân, phải vì dân mà rút kiếm, thay vì để thanh gươm ấy rỉ sét trong những bản thông cáo „quan ngại“ sáo rỗng của Bộ Ngoại giao.
Chan dung lanh đạo










