Thủ tướng phát động phong trào “thi đua làm giàu chính đáng” – nghe vừa ấm áp vừa… đúng bài. Doanh nghiệp được kêu gọi “tiên phong” đủ thứ: dấn thân, vượt giới hạn, chuyển đổi số, chuyển đổi xanh; rồi thêm khẩu hiệu đẹp như tranh “Doanh nghiệp là trung tâm – Hạ tầng là nền tảng – Thể chế là động lực”. Một bản “hòa ca” hoành tráng, dòng chảy liên tục, câu chữ tròn trịa đến mức chỉ thiếu mỗi nhạc nền.
Nhưng đời thường thì lại hay phá nhịp. Ngay lúc cao điểm Tết – thời điểm cần “không chậm trễ trong một tuần, không lỡ cơ hội trong một tháng” – doanh nghiệp được tặng kèm một cú “tiên phong” khác: Nghị định 46 về an toàn thực phẩm. Kết quả: hàng nhập ách ở cửa khẩu, doanh nghiệp đứng hình, dòng tiền nghẹn như cổ họng. Thi đua làm giàu, nhưng giàu kiểu nào khi hàng hóa nằm im, chi phí đội lên, hợp đồng trôi đi như cơ hội “không được phép bỏ lỡ”?
Rồi cuối cùng, Chính phủ lại phải tạm dừng hiệu lực tới giữa tháng Tư. Thế mới thấy: thi đua thì phát động rất nhanh, còn gỡ rối thì… cứ từ từ mà “đồng bộ”. Làm giàu “đúng pháp luật và nhân văn” là mục tiêu đẹp; chỉ tiếc đôi khi pháp luật chạy trước thực tế, còn nhân văn phải chờ thông báo hoãn.










