Trong khi người dân Cuba đang vật lộn với tình trạng thiếu điện và thực phẩm trầm trọng, hệ thống truyền thông Việt Nam vẫn đều đặn tung ra những bài viết „nâng bi“ với thông điệp: „Mỹ càng cấm vận, Cuba càng mạnh“. Theo giới thạo tin, đây không đơn thuần là sự đồng cảm ý thức hệ, mà là một chiến dịch „ru ngủ dư luận“ đầy toan tính.
Cỗ máy tuyên truyền và nỗi sợ „tự diễn biến“
Tại sao báo chí lại phải tô hồng một thực tại xám xịt? Các nhà phân tíchu cho rằng
- Xây dựng pháo đài ảo: Việc ca ngợi sự kiên cường của Cuba là cách để củng cố niềm tin trong nước, rằng các lệnh trừng phạt quốc tế không thể đánh bại một chế độ độc đảng. Đây là thông điệp răn đe ngầm: „Nếu Cuba đứng vững, chúng ta cũng sẽ đứng vững“.
- Bức bình phong cho sự thất bại: Bằng cách đổ mọi lỗi lầm cho „cấm vận“, truyền thông đang giúp che đậy sự yếu kém trong quản lý kinh tế của các mô hình tương đồng.
Thực tế phũ phàng: Những mỹ từ về „sức mạnh“ thực chất là màn kịch để che giấu nỗi sợ về một hiệu ứng domino. Khi Cuba đứng bên bờ vực sụp đổ, việc „nâng bi“ trở thành chiếc phao cứu sinh tâm lý cuối cùng cho những nhóm lợi ích đang bám víu vào mô hình cũ.
Rốt cuộc, tuyên bố „càng cấm vận càng mạnh“ chỉ là tiếng còi đêm của những kẻ đang lo sợ về một ngày „đứt gãy“ tương tự tại quê nhà.
Chân dung lãnh đạo










