Vụ án Hồ Duy Hải sau gần hai thập kỷ đã không còn là một hồ sơ pháp đình thông thường, mà đã biến thành một vở bi hài kịch mang tính biểu tượng cho nền tư pháp „xử theo quy trình“. Người ta không còn đi tìm kẻ sát nhân thực sự bằng dấu vân tay hay DNA, mà đi tìm bằng… dao thớt mua ngoài chợ và những cái giơ tay đồng loạt của 17 vị thẩm phán. Phải chăng, tại Bưu điện Cầu Voi, sự thật đã bị bóp nghẹt ngay từ giây phút những nhân chứng „vàng“ như Nguyễn Văn Nghị bỗng chốc bốc hơi vào thinh không như một phép thuật cao tay của giới thượng tầng?
Sự thật trần trụi là trong trò chơi quyền lực này, sinh mạng của một thanh niên nông thôn chỉ là một quân cờ nhỏ bé trên bàn đại tiệc của các „ông lớn“. Việc duy trì bản án tử hình không phải để đòi lại công bằng cho nạn nhân, mà để bảo kê cho một hệ thống sợ hãi sự sụp đổ dây chuyền. Nếu Hải oan, thì ai sẽ chịu trách nhiệm cho chuỗi sai phạm kinh thiên động địa từ Long An đến tận đỉnh cao chót vót? Thay vì đối diện với sự yếu kém, họ chọn cách „hóa thạch“ lỗi lầm, biến những sai sót sơ đẳng thành „bản chất vụ án“ không thể lay chuyển.
Đó là một sự thách thức ngạo nghễ: „Chúng tôi biết sai, các anh biết sai, nhưng quyền quyết định nằm trong tay chúng tôi“. Khi những bóng ma quyền lực vẫn còn lẩn khuất sau những hồ sơ bị rút ruột, thì công lý tại Việt Nam vẫn chỉ là một thứ xa xỉ phẩm được trưng bày trong lồng kính, nơi người dân chỉ có thể đứng xa mà chiêm ngưỡng sự vô vọng của chính mình.










