Bản tin “thánh rắc muối Salt Bae lụi tàn”: tín hiệu lạ trên chính trường Việt Nam?

Việc tạp chí điện tử ZNews vào ngày 20/4/2026, bất ngờ đăng tải bài viết về sự “lụi tàn” và đà lao dốc không phanh của chuỗi nhà hàng của Nusret Gökçe – biệt danh “Thánh rắc muối” Salt Bae, đã tạo ra một dư chấn không hề nhỏ trong công luận ở Việt Nam. 

Nhìn bề ngoài, đây chỉ đơn thuần là một bản tin kinh doanh về sự thoái trào của một chuỗi nhà hàng kinh doanh nổi tiếng từng làm nóng mạng xã hội ở trong nước một thời. 

Tuy nhiên, trong môi trường truyền thông của Việt Nam, nơi mỗi câu chữ trên các tờ báo chính thống thường phải được cân nhắc kỹ lưỡng về tính thời điểm và thông điệp chính trị.

Theo giới quan sát, bài báo này lại mang một sức nặng khác thường, và sự nhạy cảm không nằm ở việc kinh doanh bết bát của một đầu bếp người Thổ Nhĩ Kỳ.

Mà nó nằm ở ký ức tập thể về bữa tiệc “bò dát vàng” từng là trung tâm của một cơn bão nhắm vào đạo đức và lối sống của cựu Bộ trưởng Công An Tô Lâm cách đây vài năm.

Sự kiện tại London cuối năm 2021, khi hình ảnh đầu bếp Salt Bae trực tiếp đút miếng thịt bò dát vàng đắt đỏ cho ông Tô Lâm được lan truyền rộng rãi. 

Đối với công luận trong và ngoài nước hình ảnh đó đã trở thành một biểu tượng của sự xa hoa lạc lõng, tạo ra một vết hằn khó phai trong lòng công chúng và các đảng viên ĐCSVN về sự liêm chính. 

Giờ đây, khi cựu Bộ trưởng Công an đã bước lên nấc thang quyền lực cao nhất trong bộ máy của Đảng và Nhà nước. Thì việc một tờ báo lớn chọn thời điểm này để giật tít về cái gọi là sự “lụi tàn” của đầu bếp Salt Bae dường như là một thủ pháp ẩn dụ mang tính chiến đấu. 

Trong báo chí chính trị, đây được gọi là nghệ thuật “mượn xưa nói nay” hoặc “chỉ tang, mạ hòe”, dùng sự sụp đổ của một biểu tượng liên đới để ám chỉ về một sự thay đổi hoặc là lời cảnh báo về một nhân vật đặc biệt quan trọng.

Phong cách báo chí phản biện theo mô hình của các hãng tin lớn thường chú trọng vào việc giải mã các tín hiệu từ bên trong các hệ thống chính trị mang tính khép kín. 

Việc truyền thông nhà nước bất ngờ đưa tin về sự thất bại của Salt Bae có thể là một phần trong cuộc chiến mang tính biểu tượng giữa các nhóm lợi ích. 

Một bên muốn dùng hình ảnh này để nhắc nhở dư luận về những sai lầm trong quá khứ, nhằm làm suy yếu uy tín chính trị của đối phương trong giai đoạn sắp xếp nhân sự quan trọng. 

Cụm từ “lụi tàn” được sử dụng không chỉ dành cho chuỗi nhà hàng “steak dát vàng”, mà nó mang hàm ý về sự thoái trào của một kỷ nguyên phô trương quyền lực, để nhường chỗ cho tư duy quản trị thực chất và kỹ trị hơn. 

Điều này cho thấy truyền thông chính thống của nhà nước đã không còn là một khối thuần nhất mà đã xuất hiện những kẽ hở cho các thông điệp “tạo phản” gián tiếp len lỏi.

Bên cạnh đó, tính thời điểm của bài báo vào ngày 20/4/2026, giữa lúc Chính phủ của Thủ tướng Lê Minh Hưng đang nỗ lực định hình hình ảnh một bộ máy kỹ trị vì dân, lại càng làm tăng tính nghi vấn. 

Sự tương phản giữa một Chính phủ kỹ trị, đề cao kỷ luật và tối ưu hóa nguồn lực công với hình ảnh rắc muối xa hoa năm xưa là một sự đối lập gay gắt. 

Phải chăng bài báo là một nỗ lực để nhắc lại quá khứ của ông Tô Lâm, hay là một hành động nhằm “đóng đinh” người đứng đầu vào những scandal cũ để ngăn cản sự tập trung quyền lực tuyệt đối? 

Tóm lại, sự lụi tàn của Salt Bae trên mặt báo Việt Nam không thể chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên về mặt tin tức. Nó phản ánh một thực tế rằng, không có hình ảnh nào là vô nghĩa và không có bài báo nào là tình cờ. 

Việc dư luận cảm thấy nhạy cảm và yêu cầu gỡ bài chính là minh chứng cho thấy thông điệp của ai đó đã đi trúng đích. 

Đây cũng là một lời nhắc nhở về trách nhiệm đạo đức của người cầm quyền trước vận mệnh của nhân dân và quốc gia.

Trà My – Thoibao.de