Điều 53 Hiến pháp 2013 từ lâu đã trở thành một „chiếc túi thần kỳ“ nơi mọi tài sản quý giá của dân tộc bị nhào nặn thành một khái niệm mơ hồ: „sở hữu toàn dân“. Thật nực cười khi 100 triệu dân được đứng tên chủ sở hữu, nhưng thực tế lại không có bất kỳ quyền hành gì đối với mảnh đất dưới chân mình, ngoại trừ quyền… đứng nhìn. Sự đánh đồng giữa „tài sản công“ và „tài sản chung“ không phải là một sai sót ngẫu nhiên về ngôn từ, mà là một tính toán sắc lạnh để duy trì cơ chế xin-cho, biến đất đai thành món hàng béo bở cho các nhóm lợi ích chia chác dưới danh nghĩa „quản lý nhà nước“.
Đã đến lúc phải lột trần sự nhập nhằng này. Nếu không tách bạch dứt khoát quan hệ hành chính và quan hệ tài sản, thì mọi luật đất đai sửa đổi cũng chỉ là những bản văn „bình mới rượu cũ“. Người dân cần quyền sở hữu thực sự, chứ không phải một danh hiệu hão huyền trên mặt giấy để rồi bị cưỡng chế, thu hồi với cái giá rẻ mạt.
Khi nhà nước vừa là người định giá, vừa là người thu hồi, lại vừa là người phân phối, thì công lý chỉ là một món đồ xa xỉ. Việc duy trì sự mập mờ giữa „công“ và „chung“ chính là mảnh đất màu mỡ cho tham nhũng nảy mầm, đẩy nhân dân vào vòng xoáy xung đột không hồi kết với chính quyền. Hãy trả lại giá trị thực cho đất đai, đừng biến Hiến pháp thành bản di chúc để các nhóm quyền lực mặc sức phân chia di sản của tổ tiên!










