Sức mạnh mềm của Việt Nam: Top 3 thế giới nhờ công nghệ „nổ“.

Sân khấu văn hóa Việt vừa đón nhận một cú „twist“ kinh điển: Cục trưởng Xuân Bắc muốn đưa Việt Nam vào Top 3 sức mạnh mềm thế giới. Một tuyên bố nghe qua thì thấy tự hào, nhưng ngẫm lại thì thấy… buồn cười. Phải chăng sau bao năm đứng trên sân khấu, vị Cục trưởng này vẫn chưa thể thoát vai, coi hội nghị quốc gia như một buổi diễn hài phục vụ khán giả?

Trong khi Hàn Quốc mất hàng thập kỷ để „xâm lăng“ văn hóa bằng K-pop, Mỹ thống trị bằng Hollywood, thì chúng ta định tiến vào Top 3 bằng gì? Bằng một nền điện ảnh vẫn đang loay hoay trong vòng vây kiểm duyệt? Bằng những sản phẩm nghệ thuật phải „nhìn trước ngó sau“ mới được ra mắt? Sức mạnh mềm là sự lan tỏa tự nhiên, là sự mến mộ tự nguyện của thế giới, chứ không phải là thứ có thể „hô khẩu hiệu“ mà thành. Một nền văn hóa muốn vươn tầm nhưng tư duy quản lý vẫn còn nặng tính áp đặt và xơ cứng thì Top 3 chẳng khác nào một tòa lâu đài trên cát.

Đáng buồn thay, ở nước ta, nhiều vị lãnh đạo dường như đang thi thố xem ai „nổ“ to hơn thay vì bàn cách làm thực tế. Nói như ông Xuân Bắc thì quá dễ, nhưng làm thế nào để cả thế giới say mê văn hóa Việt khi chính nghệ sĩ trong nước còn đang „bí thở“ thì ông không nói. Có lẽ, sức mạnh mềm duy nhất mà chúng ta đang thực sự dẫn đầu thế giới chính là khả năng biến những điều không tưởng thành những lời phát biểu đầy hào hứng trên bục giảng. Đừng để quốc tế nhìn vào và tự hỏi: Việt Nam đang làm văn hóa, hay đang diễn hài?

https://www.facebook.com/share/p/1B311zapfm/