Bản quy hoạch Thủ đô với tầm nhìn thế kỷ nghe qua cứ ngỡ là một kiệt tác trị thủy và an sinh xã hội, cho đến khi những chiếc gậy golf xuất hiện bên bãi sông. Thật là một màn lột xác đô thị đầy tính châm biếm sâu cay! Nhân danh việc phát triển không gian công cộng và bảo đảm dòng chảy thoát lũ, người ta thản nhiên vẽ lên bản đồ những sân golf xanh mướt và học viện quý tộc ngay trên mảnh đất sinh kế của hàng trăm nghìn con người.

Hơn 200.000 cư dân nghèo ven sông bỗng chốc đứng trước viễn cảnh bị bật gốc khỏi mái nhà của tổ tiên, nhường chỗ cho thú vui xa xỉ của một nhóm nhỏ người có tiền. Điệp khúc „hy sinh vì lợi ích chung“ một lần nữa được cất lên, nhưng cái „chung“ ấy hóa ra chỉ phục vụ cho những cú gạt bóng triệu đô của giới thượng lưu.
Sự thật phũ phàng là trong mọi cuộc đại phẫu đô thị, người nghèo luôn là đối tượng bị đẩy ra ngoài lề đầu tiên dưới danh nghĩa „chỉnh trang“. Đất vàng ven sông, vốn là huyết mạch văn hóa và lịch sử của người dân Hà Nội gốc, nay được hợp pháp hóa để biến thành vùng cấm địa đối với chính họ. Những người lao động lam lũ, sau khi bị tước đi mảnh đất cắm dùi, có lẽ sẽ nhận được một ân huệ cuối cùng: quay trở lại dòng sông quê hương để làm caddie, nhặt bóng hoặc cúi đầu phục vụ cho những ông chủ mới giàu có.









