Khẩu hiệu „Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra“ đang được chuyển thể thành một vở hài kịch đen đủi mang tên „Bao Cấp 2.0“. Ở đó, quyền „kiểm tra“ của người dân đã được nâng cấp thành quyền im lặng, quyền đóng phạt và quyền bị soi mói tận giường ngủ.
Chưa bao giờ sự nhiệt tình của lực lượng chức năng lại thăng hoa đến thế, nhưng tiếc thay, nó không dành cho việc dẹp loạn trộm cướp mà đổ dồn vào các chiến dịch „tận thu“ hành chính. Một người thân ở lại chăm bệnh lúc nửa đêm quên khai báo lưu trú lập tức biến căn nhà thành hiện trường vi phạm, đổi lại bằng án phạt bay đứt tuần lương của người lao động nghèo.
Sự quan liêu và lạm quyền núp bóng „quản lý trị an“ đang biến không gian riêng tư thành phòng giam lỏng. Trớ trêu nhất là khi người dân ấm ức lên mạng xã hội kêu oan, tìm kiếm chút công lý sót lại, thì thứ phản hồi nhanh nhất không phải là sự lắng nghe, mà là những tờ lệnh triệu tập đóng dấu đỏ chót với tội danh quen thuộc: „bôi nhọ, xuyên tạc“. Triết lý „quản không được thì cấm, cấm không được thì phạt“ đã biến người dân từ chủ thể đất nước thành đối tượng bị quản thúc, biến những khẩu hiệu dân chủ thành tấm bình phong trơ trẽn che đậy sự độc tôn và vô cảm của quyền lực.










