Trung ương ĐCSVN đặt định hướng đến năm 2045, Việt Nam có môi trường sống trong lành, hài hòa với thiên nhiên. Một mục tiêu nghe rất đẹp: rừng xanh, biển sạch, cảnh quan được gìn giữ. Nhưng rồi nhìn vào những cuộc tranh luận quanh các dự án bất động sản, nghỉ dưỡng quy mô lớn, người ta không khỏi bật ra một câu hỏi khá “chua”: đến năm 2045, chúng ta sẽ sống hài hòa với thiên nhiên, hay thiên nhiên sẽ phải học cách hài hòa với bê tông?
Làng Vân là một ví dụ đang thu hút sự chú ý. Những dự án lớn được kỳ vọng mang lại đầu tư, hạ tầng và phát triển kinh tế; nhưng cùng lúc, việc tác động tới cảnh quan, hệ sinh thái và không gian tự nhiên luôn là vấn đề cần được soi xét nghiêm túc. Phát triển không sai, đầu tư cũng không sai. Câu chuyện nằm ở chỗ phát triển đến đâu, đánh đổi những gì và ai chịu trách nhiệm với phần thiên nhiên đã mất.
Bởi nếu hôm nay cứ nói “hài hòa với thiên nhiên”, còn ngày mai mỗi quả đồi, bờ biển đẹp lại lần lượt trở thành mặt bằng dự án, thì câu khẩu hiệu xanh rất dễ biến thành… một giấc mơ được trang trí bằng những tấm phối cảnh xanh mướt. Muốn chứng minh mục tiêu 2045 là thật, có lẽ không cần những lời hứa thật hay; cần những quyết định đủ mạnh để thiên nhiên thực sự còn chỗ đứng.










