Nguyễn Thanh Nghị và những lời hẹn ở năm 2045

Ngày 3 Tháng Chín, ông Nguyễn Thanh Nghị, Trưởng Ban Chính sách, Chiến lược Trung ương, đưa ra một viễn cảnh đầy tham vọng: đến năm 2045, Việt Nam sẽ có ít nhất năm đô thị đạt tầm cỡ quốc tế, kết nối với khu vực và thế giới, trong đó Hà Nội và Sài Gòn là hai cực tăng trưởng lớn. Nghe qua thật hào nhoáng. Nhưng có một câu hỏi khá khó chịu: nếu tương lai rực rỡ đến vậy, còn những bài toán đô thị của hôm nay thì ai giải?

Năm 2045 còn cách hiện tại gần hai thập niên. Đủ xa để mọi mục tiêu nghe rất đẹp, nhưng cũng đủ xa để chẳng ai dễ dàng kiểm chứng lời hứa hôm nay. Ùn tắc, hạ tầng quá tải, quy hoạch chắp vá, ngập nước, ô nhiễm và chất lượng dịch vụ đô thị là những chuyện đang diễn ra từng ngày. Trong khi đó, trên giấy, tương lai lại tiếp tục được vẽ bằng những cụm từ lớn: “tầm cỡ quốc tế”, “kết nối toàn cầu”, “cực tăng trưởng”. Phải chăng cứ đẩy chiếc đồng hồ đến năm 2045 thì những câu hỏi hiện tại sẽ tự biến mất?

Tương lai tất nhiên cần được hoạch định. Nhưng một quốc gia không thể chỉ sống bằng những bản quy hoạch đẹp và những cột mốc xa xôi. Người dân cần những thay đổi có thể nhìn thấy ngay hôm nay, chứ không phải một lời hẹn rằng gần hai mươi năm nữa mọi thứ sẽ tốt hơn. Và câu hỏi đáng chú ý nhất có lẽ không phải Việt Nam năm 2045 sẽ có bao nhiêu đô thị quốc tế, mà là: đến lúc ấy, những lời hứa hôm nay sẽ còn được nhớ đến hay lại tiếp tục được thay bằng một mốc tương lai mới?

https://www.facebook.com/share/v/1BE3DXaqa1/