Một chuyến thăm Nga với hàng loạt hình ảnh ngoại giao nổi bật: hội đàm với Tổng thống Vladimir Putin, thúc đẩy hợp tác trong nhiều lĩnh vực, thỏa thuận khung về dầu khí và đặc biệt là Giải thưởng Hòa bình Quốc tế Lev N. Tolstoy. Trên sân khấu ngoại giao, mọi thứ dường như được sắp xếp hoàn hảo: bắt tay, huân chương, tuyên bố hợp tác và những thông điệp đầy tự tin. Nhưng phía sau những nghi thức trang trọng ấy là câu hỏi thực tế hơn: Việt Nam sẽ biến những cái bắt tay và thỏa thuận thành lợi ích cụ thể như thế nào?
Việc ông Tô Lâm được trao giải thưởng tại Điện Kremlin chắc chắn tạo ra một dấu ấn đáng chú ý trong chuyến công du. Tuy nhiên, ngoại giao không chỉ được đo bằng số lần xuất hiện cạnh nguyên thủ hay ánh đèn của các buổi lễ. Điều quan trọng hơn nằm ở kết quả sau khi đoàn xe rời đi: hợp tác có thực chất hơn không, các cam kết có được triển khai không, và lợi ích của Việt Nam được bảo đảm đến đâu? Bởi nếu chỉ có hình ảnh đẹp mà thiếu những kết quả cụ thể, ngoại giao rất dễ biến thành một sân khấu nhiều ánh đèn nhưng ít thành quả.
Đáng chú ý, ngay sau Nga, ông Tô Lâm tiếp tục tới Pháp để thăm chính thức và dự Hội nghị Thượng đỉnh Không gian vũ trụ. Hai điểm đến, hai đối tác, hai không gian chiến lược khác nhau. Đây mới là bài toán khó: Việt Nam phải duy trì quan hệ với Nga nhưng đồng thời mở rộng hợp tác với châu Âu và các đối tác khác trong một thế giới ngày càng cạnh tranh. “Không nao núng” nghe rất mạnh mẽ, nhưng bản lĩnh ngoại giao cuối cùng không nằm ở khẩu hiệu. Nó nằm ở khả năng giữ thế cân bằng, bảo vệ lợi ích quốc gia và biến từng chuyến thăm thành những kết quả có thể kiểm chứng.










