Từ ngày 7/9, Hà Nội tổ chức lấy ý kiến người dân về quy hoạch Trục Đại lộ Cảnh quan Sông Hồng đến 27/9. Thế nhưng theo khảo sát được Luật Khoa dẫn lại, nhiều người dân đến các điểm góp ý vẫn trong trạng thái hoang mang: nhà mình có nằm trong quy hoạch không, nếu có thì được bồi thường thế nào, tái định cư ở đâu và dự án bao giờ triển khai? Những câu hỏi tưởng rất cơ bản, nhưng không ít người nói rằng họ chưa nhận được câu trả lời rõ ràng.
Có người phải tự tìm bản đồ, tự dò vị trí nhà mình, tự hỏi hàng xóm để hiểu mình đang đứng ở đâu trong một quy hoạch có thể ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống. Luật Khoa cho biết đã khảo sát 10 người tới các địa điểm góp ý và cả 10 người đều phản đối phương án được khảo sát. Điều đáng chú ý hơn là một số người không tin ý kiến của mình sẽ tạo ra khác biệt, thậm chí ví việc góp ý như một thủ tục “cho có”. Nếu người dân đã bước vào phòng góp ý nhưng trong đầu nghĩ rằng kết quả chẳng thể thay đổi, thì cái thiếu có lẽ không phải là chiếc phiếu, mà là niềm tin.
Một cuộc lấy ý kiến thực chất không nên chỉ dừng ở chuyện phát phiếu, thu phiếu rồi đóng hồ sơ. Người dân cần biết họ đang được hỏi về điều gì, quyền lợi của mình bị tác động ra sao và ý kiến được tiếp nhận, giải trình như thế nào. Quy hoạch có thể được vẽ bằng những đường nét rất đẹp trên bản đồ, nhưng phía dưới mỗi đường kẻ là nhà cửa, sinh kế và ký ức của con người. Nếu dân không hiểu quy hoạch, không biết tương lai của mình ra sao và cũng không tin tiếng nói sẽ được lắng nghe, vậy “lấy ý kiến” còn có ý nghĩa gì?










