Nếu dự thảo được thông qua, khoảng 30.500 sĩ quan, hạ sĩ quan công an và một số quân nhân tại TP HCM có thể được nhận thêm tối đa 3 triệu đồng mỗi người mỗi tháng. Nghe qua thật “ấm lòng”: làm nhiệm vụ an ninh, quốc phòng trong một đô thị ngày càng rộng thì có thêm thu nhập cũng chẳng phải chuyện vô lý. Nhưng khi cộng lại, con số lên tới hơn 1.112 tỷ đồng mỗi năm. Và câu hỏi lập tức xuất hiện: khoản tiền khổng lồ ấy cuối cùng sẽ được lấy từ đâu, trong khi ngân sách vẫn phải gánh vô số nhu cầu khác?
UBND TP HCM lý giải rằng sau sắp xếp đơn vị hành chính, lực lượng công an phải đảm bảo an ninh, trật tự trên địa bàn rộng hơn, còn Bộ Tư lệnh TP HCM phải thực hiện thêm nhiều nhiệm vụ quân sự, quốc phòng. Lý do nghe khá thuyết phục. Thế nhưng chính sách thu nhập tăng thêm vốn đã là câu chuyện nhạy cảm: nhóm này được cộng thêm, nhóm khác lại tiếp tục chờ. Công chức, viên chức, người lao động và những lực lượng khác liệu có thể hỏi một câu rất đơn giản: “Đến lượt chúng tôi thì bao giờ?”
Đáng chú ý, dự thảo còn mở rộng chính sách cho người được tuyển dụng vào chỉ tiêu biên chế của một số hội được Đảng và Nhà nước giao nhiệm vụ, với mức tăng tối đa 1,8 lần lương theo ngạch, bậc. Một bên là nhiệm vụ đặc thù cần được ghi nhận, một bên là bài toán công bằng và khả năng ngân sách. Vì vậy, điều dư luận cần không chỉ là những con số “tăng thêm”, mà là tiêu chí thật rõ ràng, nguồn tiền minh bạch và cơ chế kiểm soát chặt chẽ. Nếu tiền công là tiền thuế của dân, thì mỗi đồng chi thêm cũng cần một lời giải thích đủ thuyết phục.










