Tô Lâm nói “chống khủng hoảng”: Ai sẽ chịu trách nhiệm nếu thất bại?

Khi Tô Lâm nhấn mạnh “cấp bách chống khủng hoảng kinh tế”, người ta nghe thấy âm hưởng của một lời cảnh báo. Nhưng ngay sau đó là mục tiêu tăng trưởng trên 10% – một con số đẹp đến mức khiến nhiều người tự hỏi: đây là kế hoạch thực tế hay một khẩu hiệu mang tính động viên?

Trong bối cảnh thế giới chao đảo bởi xung đột, chuỗi cung ứng đứt gãy, giá năng lượng leo thang, việc duy trì ổn định đã là thách thức. Vậy mà mục tiêu lại là tăng tốc mạnh mẽ, như thể nền kinh tế có thể vừa phanh gấp, vừa tăng ga cùng lúc.

Song song đó, thông điệp “đổi mới phương thức lãnh đạo” và “chọn cán bộ chuẩn xác hơn” nghe quen thuộc như những lời hứa đã lặp lại qua nhiều nhiệm kỳ. Câu hỏi không phải là có nói hay không, mà là làm đến đâu – và ai chịu trách nhiệm nếu kết quả không như kỳ vọng?

Ở một diễn biến khác, Phạm Minh Chính thúc đẩy chuyển đổi sang xe điện để giảm phụ thuộc nhiên liệu. Một hướng đi hợp lý, nhưng lại đặt ra nghịch lý: khi hạ tầng còn thiếu, thu nhập còn hạn chế, liệu người dân có đủ điều kiện để “chuyển đổi” theo tốc độ mà chính sách mong muốn?

Cuối cùng, giữa những mục tiêu lớn và lời kêu gọi mạnh mẽ, điều người dân chờ đợi không phải là những con số ấn tượng, mà là những thay đổi trong đời sống. Bởi kinh tế không vận hành bằng khẩu hiệu – mà bằng niềm tin và hiệu quả thực tế.

https://www.facebook.com/share/p/1NxMoNtDJX/