Sau một năm „sắp xếp lại giang sơn“ đầy hào hùng, kết quả thu về thật khiến người ta phải ngả mũ thán phục trước một thiên tài đạo diễn! Bộ máy chưa thấy gọn đâu, chỉ thấy kinh tế địa phương xáo trộn, những trung tâm giao thương sầm uất một thời bỗng hóa thành vùng đệm mất phương hướng. Trụ sở công hoành tráng thì bỏ hoang cho cỏ mọc, trong khi cán bộ chen chúc nhau làm việc, tạo nên một khung cảnh „vừa thừa vừa thiếu“ đầy hài hước.
Nực cười nhất là khẩu hiệu cải cách để phục vụ dân. Thủ tục hành chính giờ đây không những không nhanh hơn mà còn rắc rối đến mức người dân phải „vươn mình“ toát mồ hôi hột mới làm xong tờ giấy lộn. Kinh nghiệm của thế hệ cũ bị gạt phăng, để rồi hệ thống lại lúng túng tuyển người mới vào làm quen từ đầu.
Cay đắng hơn, cái giá phải trả cho một năm thử nghiệm thể chế đắt đỏ này lên tới 184.000 tỉ đồng, đi kèm với việc xóa sổ hàng loạt tên làng, tên huyện lâu đời – những chứng nhân lịch sử và ký ức ngàn năm của cha ông. Hóa ra, đằng sau chiếc áo mỹ miều mang tên „tinh gọn“ lại là một di sản hỗn loạn về mặt định chế, một cuộc khủng hoảng văn hóa và kinh tế toàn diện mà người gánh chịu hậu quả không ai khác ngoài nhân dân.










