Video đã phát, câu chuyện tưởng như được “đóng nắp”, nhưng chiếc nắp ấy dường như càng đậy càng bật. Nếu những nghi vấn đang lan truyền là có cơ sở, việc đưa Nguyễn Sỹ Cương ra làm tâm điểm xử lý chẳng khác nào đem một quân tốt đặt lên bàn cờ để đổi lấy vài ngày yên ắng. Vấn đề là: dư luận có thực sự quên chiếc BMW, người phụ nữ áo đen và những câu hỏi còn bỏ ngỏ hay không? Hay càng cố chuyển hướng, người ta càng nhìn kỹ vào nơi cần được che giấu?
Đòn tuyên truyền từng được kỳ vọng là “giải độc” lại có nguy cơ trở thành thuốc kích thích. Khi một bộ phận Gen Z bị gắn nhãn “bị xúi giục”, phản ứng tất yếu không còn chỉ xoay quanh một vụ việc, mà chuyển thành câu hỏi lớn hơn: tại sao công chúng không được quyền nghi ngờ? Và nếu mọi tiếng nói trái chiều đều có thể bị đóng khung thành “thế lực thù địch”, thì ai mới là người đang tự tay đẩy khoảng cách giữa chính quyền và thế hệ trẻ rộng thêm?
Bởi vậy, nếu thật sự có một cuộc mặc cả quyền lực phía sau hậu trường, thì Nguyễn Sỹ Cương có lẽ chỉ là phần nổi của tảng băng. Một bản án, một chiến dịch truyền thông hay một màn nhận lỗi được dàn dựng khéo đến đâu cũng không thể thay thế câu trả lời cho những nghi vấn cốt lõi. Con tốt có thể bị đẩy xuống bàn cờ, nhưng người chơi vẫn còn đó. Và câu hỏi đáng sợ nhất lúc này không phải ai sẽ bị đem ra xử lý, mà là: sau quân cờ đầu tiên, ai mới là mục tiêu cuối cùng?










