Sau một vụ tai nạn, điều người ta chờ đợi đầu tiên không phải là những lời biện minh, mà là một hành động rất đơn giản: ở lại và cứu người. Vì thế, câu hỏi về những gì ông Cương làm ngay sau tai nạn không phải chuyện bên lề. Ông có ở lại hiện trường? Có gọi cấp cứu, hỗ trợ các nạn nhân? Hay đã rời đi? Những câu hỏi ấy càng đáng chú ý khi câu trả lời có thể tác động trực tiếp đến việc xem xét trách nhiệm hình sự.
Theo quy định được viện dẫn, nếu có căn cứ xác định người gây tai nạn “bỏ chạy để trốn tránh trách nhiệm hoặc cố ý không cứu giúp người bị nạn”, tình tiết này có thể thuộc điểm c khoản 2 Điều 260 Bộ luật Hình sự. Khi đó, cánh cửa miễn trách nhiệm hình sự theo khoản 3 Điều 29 cũng không còn là một lối thoát mặc nhiên. Nói cách khác, vài phút sau cú va chạm có thể quan trọng chẳng kém chính cú va chạm.
Và đây mới là điều đáng suy nghĩ: một vụ án không thể được giải quyết bằng cách né tránh những câu hỏi khó. Nếu ông Cương đã ở lại, cứu giúp người bị nạn, cần làm rõ bằng chứng để chứng minh điều đó. Nếu ông đã rời hiện trường, cũng cần trả lời chính xác vì sao, đi đâu và hành động gì tiếp theo. Pháp luật không nên vận hành theo cảm tính, càng không thể để những khoảng trống thông tin trở thành nơi sự thật bị bỏ lại.










